Thứ Bảy

MỘT THẦY DẠY ĐẠO VIẾT: “KẺ PHẠM TỘI PHẢI ĐI ĐẾN CHỖ ĂN NĂN THÌ MỚI ĐƯỢC CHÚA THA THỨ, HẦU KHÔNG MẤT SỰ CỨU RỖI, CHỨ KHÔNG CÓ NGHĨA LÀ TÍN ĐỒ PHẠM TỘI MÀ VẪN ĐƯỢC CHÚA CỨU ĐÂU.” LỜI DẠY ĐẠO NÀY CÓ ĐÚNG THEO LỜI CHÚA DẠY TRONG KINH THÁNH KHÔNG?

Nếu tín hữu phạm tội mà ăn năn xưng tội mình thì được Chúa tha thứ: “Còn nếu chúng ta xưng tội mình, thì Ngài là thành tín công bình để tha tội cho chúng ta, và làm cho chúng ta sạch mọi điều gian ác”(I Giăng 1:9). Nếu tín đồ phạm tội mà không ăn năn thì vẫn Chúa tha thứ - nghĩa là không mất sự cứu rỗi, nhưng người đó vẫn không tránh khỏi bị Chúa sửa trị, “Phàm những kẻ ta yêu thì ta quở trách sửa phạt”(Khải huyền 3:19). Tín đồ phạm tội mà không ăn năn chắc chắn sẽ đánh mất mối tương giao mật thiết với Chúa, nhưng người tín hữu đó không làm mất sự cứu chuộc của mình đang có. Đây là điều mà rất nhiều người Cơ đốc nhân vẫn bị mù mờ và không phân định rõ ràng. Giáo lý này thể hiện qua câu chuyện đã xảy ra trong thời các sứ đồ như sau:

Vào khoảng năm 56, trong chuyến truyền giáo thứ ba, lúc Sứ đồ Phao-lô ghé thăm Hội thánh Ê-phê-sô, nghe người nhà của Cơ-lô-ê (I Cô-rinh 1:11) kể lại các tệ đoan trong Hội thánh Cô-rinh-tô, Hội thánh mà Sứ đồ Phao-lô có công thành lập trước đó vài năm. Một trong những tệ đoan của Hội thánh này là một tín hữu của Hội thánh phạm trọng tội nhưng không ăn năn. Khi nghe tin này, Sứ đồ Phao-lô liền viết một bức thư nhờ Tít mang đến Hội thánh Cô-rinh-tô. Trong thư này Sứ đồ Phao-lô chỉ thị Hội thánh Cô-rinh-tô phải khai trừ người tín đồ phạm trọng tội không ăn năn đó ra khỏi Hội thánh, hầu cho linh hồn người đó được cứu trong ngày tái lâm của Đức Chúa Giê-su. Phần thư tín của Phao-lô nói về vấn đề này ghi ở sách I Cô-rinh-tô 5:1-5 như sau:

Có tin đồn ra khắp nơi rằng trong anh em có sự dâm loạn, dâm loạn đến thế, dẫu người ngoại đạo cũng chẳng có giống như vậy: là đến nỗi trong anh em có kẻ lấy vợ của cha mình. Anh em còn lên mình kiêu ngạo! Anh em chẳng từng buồn rầu, hầu cho kẻ phạm tội đó bị trừ bỏ khỏi vòng anh em thì hơn! Về phần tôi, thân dầu xa cách mà lòng ở tại đó, (vì anh em và lòng tôi được hội hiệp với quyền phép của Đức Chúa Giê-su, là Chúa chúng ta), nên tôi đã dường như có mặt ở đó, nhân danh Đức Chúa Giê-su là Chúa chúng ta, tuyên án kẻ phạm tội đó rằng, một người như thế phải phó cho quỉ Sa-tan, để hủy hoại phần xác thịt, hầu cho linh hồn được cứu trong ngày Đức Chúa Giê-su.

Sau khi đọc qua phần chỉ thị của Sứ đồ Phao-lô để giải quyết việc người tín hữu pham tội không ăn năn, nhận thấy quyết định của Phao-lô đúng với lời dạy của Đức Chúa Giê-su là người đã được Chúa cứu rồi thì Ngài không để người đó hư mất: “Ta ban cho nó sự sống đời đời; nó chẳng chết mất bao giờ, và chẳng ai cướp nó khỏi tay ta”(Giăng 10:28).Vả, ý muốn của Đấng đã sai ta đến, là hễ sự gì Ngài đã ban cho ta, thì ta chớ làm mất, nhưng ta phải làm cho sống lại nơi ngày sau rốt. Đây là ý muốn của Cha ta, phàm ai nhìn Con và tin Con, thì được sự sống đời đời; còn ta, ta sẽ làm cho kẻ ấy sống lại nơi ngày sau rốt”(Giăng 6:39-40).

Hơn nữa, Sứ đồ Phao-lô cũng xác nhận với tín hữu ở Hội thánh Ê-phê-sô là sự cứu rỗi bởi ân điển chớ không phải bởi việc làm:“Vả, ấy là nhờ ân điển, bởi đức tin, mà anh em được cứu, điều đó không phải đến từ anh em, bèn là sự ban cho của Đức Chúa Trời. Ấy chẳng phải bởi việc làm đâu, hầu cho không ai khoe mình”(Ê-phê 2:8).

Tóm lại, Cơ đốc nhân được cứu là bởi ân điển chứ không phải bởi việc làm, thì không thể bởi việc làm mà mất sự cứu rỗi. 

Thứ Ba

Cơ Đốc Nhân Có Cần Phải Giữ Ngày Sa-bat Không?

Hỏi: Trong Kinh Thánh Chúa dạy phải giữ ngày Sa-bát (ngày thứ 7) là luật lệ đời đời, vậy Cơ-đốc-nhân có cần phải tuân giữ luật này không?

Trả lời: Chúa lập giao ước giữ ngày Sa-bat chỉ với riêng dân Do-thái không một dân ngoại nào lệ thuộc vào giao ước này. Vì không hiểu rõ giao ước nên người ta đã nảy ra nhiều sự lầm lẫn trong niềm tin. Bạn không thể sở hữu căn nhà mà người khác đứng tên mua. Cũng vậy giao ước về luật ngày Sa-bát là giữa người Do-thái và Đức Chúa Trời không liên quan gì đến Hội Thánh. Đó chỉ có ý nghĩa thuộc linh, là hình bóng về sự yên nghĩ trọn vẹn trong Chúa Jesus Christ mà thôi.

Thứ Sáu

Công Bình Không Phải Là Làm Điều Công Bình Mà Là Có Sự Công Bình


Còn kẻ chẳng làm việc chi hết, nhưng tin Đấng xưng người
có tội là công bình, thì đức tin của kẻ ấy kể là công bình cho mình. (Rô ma 4:5)

Bạn nghĩ công bình là gì? Là điều gì đó bạn làm hay bạn có? Làm điều đúng hay có điều đúng?

Thứ Năm

Huyết Chúa Giê Xu Liên Tục Thanh Tẩy Bạn

Nhưng, nếu chúng ta đi trong sự sáng cũng như
chính mình Ngài ở trong sự sáng, thì chúng ta giao thông cùng nhau; 
và huyết của Đức Chúa Giê Xu, Con Ngài, làm sạch mọi tội chúng ta. (I Giăng 1:7)


Suốt ngày, ma quỷ có thể đến thì thầm bên tai bạn “mày không thể ra mắt Đức Chúa Trời vì mày không đọc Kinh thánh, cũng chẳng dự phần trong Hội thánh”. Hoặc nó sẽ nói với bạn rằng mày không thể đến cùng Chúa vì mày mới vừa phạm tội”.

Ma quỷ luôn làm cho bạn cảm thấy bạn không đủ tiêu chuẩn hay thánh khiết để đến gần Đức Chúa Trời. Nhưng dù bạn có cảm thấy thế nào và đã làm gì đi nữa thì huyết của Chúa Giê Xu Christ cũng thanh tẩy tất cả mọi tội lỗi bạn.

Nguyên nghĩa tiếng Hy lạp từ “thanh tẩy” nói lên một hành động liên tục trong hiện tại. Nghĩa là khi bạn trở thành Cơ đốc nhân, huyết của Chúa Giê Xu Christ liên tục thanh tẩy bạn khỏi mọi tội lỗi ! 

Vì thế bạn có thể yên nghỉ khi biết rằng bạn luôn được tha thứ trong “chu kỳ thanh tẩy” liên tục của huyết Chúa Giê Xu. Vì bạn liên tục được thanh tẩy, nên bạn luôn ở trong sự sáng. Dĩ nhiên, sẽ có lúc bạn thất bại, nhưng bạn vẫn ở trong sự sáng vì huyết đó liên tục thanh tẩy bạn!

Kinh thánh nói rằng chúng ta thắng ma quỷ, kẻ định tội chúng ta, bởi huyết Chiên con (Khải huyền 12:11) nếu bạn phạm tội, hãy nhắc chính mình nhớ rằng huyết Chúa Giê Xu liên tục thanh tẩy bạn khỏi mọi tội lỗi, 24 giờ một ngày và 7 ngày một tuần, hãy chạy đến với Chúa! Ma quỷ không thể đánh bại bạn khi đức tin bạn đặt trong huyết thanh tẩy bạn liên tục.

Một số Cơ đốc nhân bị tội lỗi cai trị, vì sự nhận thức về tội lỗi đã định tội họ. Dù huyết Chúa Giê Xu liên tục thanh tẩy họ, họ vẫn luôn giữ lấy những lỗi lầm trong quá khứ và cảm thấy thật tồi tệ khi nghĩ về điều đó, họ cho rằng làm như thế là họ đang khiêm nhường và thánh khiết. Nhưng điều này không hơn gì công bình riêng.

Bạn thân mến, huyết đời đời của Chúa Giê Xu Christ ban cho bạn sự cứu chuộc đời đời và sự công bình đời đời. Hãy tiếp nhận sự trả giá của huyết Ngài là của lễ duy nhất, trọn vẹn, và hoàn hão mà bạn cần!

Bạn có thể yên nghỉ khi biết rằng bạn luôn được
tha thứ trong chu kỳ thanh tẩy liên tục của huyết Chúa Giê Xu.

Thứ Tư

Đức Chúa Trời Chẳng Còn Nhớ Đến Tội Lỗi Của Bạn Nữa

Ta sẽ chẳng còn nhớ đến tội lỗi gian ác của chúng nó nữa. (Hê bơ rơ 10:17)

Tôi không biết bạn, nhưng tôi sẽ nói rằng Hê bơ rơ 10:17 là tin tức tốt lành. Đức Chúa Trời thấy hết tất cả lỗi lầm của bạn – quá khứ, hiện tại và tương lai – và phán “Ta không còn nhớ đến tội lỗi của ngươi nữa!” Từ “không còn nữa” là một từ có ý tiêu cực gấp đôi trong nguyên nghĩa tiếng Hy lạp. Mặt khác, Đức Chúa Trời đang nói “không khi nào ta nhớ đến tội lỗi của ngươi !”.

Thứ Ba

Nếu Điều Đó Quan Trọng Với Bạn, Nó Cũng Quan Trọng Với Đức Chúa Trời



Người ta há chẳng bán năm con chim sẻ giá hai đồng tiền sao?
Nhưng Đức Chúa Trời không quên một con nào hết. Dầu đến tóc trên đầu các ngươi
cũng đã đếm cả rồi. Đừng sợ chi, vì các ngươi trọng hơn nhiều chim sẻ.( Lu ca 12:6-7)


Nhiều Cơ đốc nhân sai lầm khi nghĩ rằng Đức Chúa Trời rất bận quan tâm đến “những điều vĩ đại” nên không có thời gian quan tâm đến những khó khăn nhỏ nhặt họ đang đối diện. Bạn có phải là một trong số đó không? Đó có thể là thói quen đái dầm của con bạn, một cuộc tranh cãi với bạn bè hay chỉ là một cái mụn nhỏ trên mặt bạn. Dù nghe có vẻ tầm thường thế nào đi nữa cũng chẳng sao, Nếu điều đó làm cho bạn phiền muộn, lúc này Đức Chúa Trời muốn quan tâm đến nó!

Thứ Hai

Bạn Quan Trọng Đối Với Đức Chúa Trời !


… Người chăn kêu tên chiên mình… (Giăng 10:3)


Thỉnh thoảng có phải bạn cảm thấy mình thật bé nhỏ giữa đám đông hay một cộng đồng nào đó? Bạn được nhận biết bởi số chứng minh thư của bạn. Ngay cả khi bạn đến bác sĩ, bạn cũng được gọi theo số thứ tự. Nếu bạn cảm thấy bị khinh miệt và bị hạ thấp, đó chính xác là cách Sa tan muốn bạn cảm nhận bạn chẳng là gì trong mắt mọi người, đặc biệt với Đức Chúa Trời.